Bạn không hạ huyết áp, bạn đang mất trụ.

Bạn nghĩ mình chỉ bị hạ huyết áp, nhưng có khi điều đang sụp trước cả cơ thể là điểm tựa bên trong. Khi bạn phải gồng quá lâu, hệ thần kinh luôn cảnh giác, cơ thể khó phục hồi và cảm giác mệt mỏi cứ lặp lại. Bài viết giúp bạn nhìn sâu hơn vào mối liên hệ giữa hạ huyết áp, căng thẳng, mất trụ và nỗi sợ phải đứng một mình quá lâu.

Bạn không hạ huyết áp, bạn đang mất trụ.

 

Bạn nghĩ điều làm mình mệt là hạ huyết áp.

Nhưng có khi điều đang sụp xuống trước cả cơ thể... là điểm tựa bên trong của bạn.

Có những ngày bạn vừa đứng dậy đã thấy choáng.

Đi đâu cũng phải tìm chỗ ngồi trước.
Ra ngoài luôn mang theo kẹo hoặc nước ngọt vì sợ tụt sức.
Chưa đến giờ ăn đã lo mình sẽ mệt.
Chỉ cần hơi hoa mắt là vội đo huyết áp.
Đêm nằm vẫn nghĩ: "Nếu mai mình lại mệt thì sao?"

Bạn không chỉ đang giữ cơ thể.

Bạn đang cố giữ cả cuộc đời không được phép đổ.

Ăn vẫn ăn nhưng không thấy khỏe.
Ngủ đủ nhưng sáng dậy vẫn rã rời.
Người nhẹ bẫng như không còn sức.
Chân tay lạnh.
Đầu óc lơ mơ.
Chỉ muốn tìm một nơi để dựa.

Không chỉ là cảm giác.

Khi cơ thể kéo dài trạng thái căng thẳng, hệ thần kinh tự chủ có thể bị ảnh hưởng, làm nhịp tim, trương lực mạch máu và cảm giác mệt mỏi thay đổi. Đồng thời, tiêu hóa hoạt động kém hơn, ruột dễ đầy hơi, hấp thu giảm, hệ miễn dịch cũng có thể chịu tác động nếu tình trạng căng thẳng kéo dài.

Vấn đề không chỉ nằm ở con số huyết áp.

Mà còn nằm ở việc bạn đã quá lâu không còn cảm thấy mình có một nơi thật sự an toàn để tựa vào.

Mỗi lần não cảm nhận mình phải tự gánh tất cả, hệ thần kinh giao cảm tiếp tục duy trì trạng thái cảnh giác.
Adrenaline và cortisol được tiết ra để giúp cơ thể đối phó với áp lực.
Nếu tình trạng này kéo dài, cơ thể khó quay trở về trạng thái nghỉ ngơi và phục hồi, khiến cảm giác mệt mỏi càng rõ hơn.

Nỗi sợ thật sự không phải là cơn choáng.

Mà là cảm giác nếu mình ngã xuống...
Sẽ không có ai đỡ.

Bạn sợ mất chỗ dựa.
Sợ phải yếu đuối.
Sợ trở thành gánh nặng.
Sợ mình không còn đủ sức để lo cho người khác.

Rồi bạn bắt đầu lệ thuộc.

Lệ thuộc vào việc kiểm tra cơ thể liên tục.
Lệ thuộc vào cảm giác phải luôn cố gắng.
Lệ thuộc vào việc tự mình gồng lên để mọi thứ không sụp đổ.

Càng gồng, bạn càng kiệt sức.
Càng kiệt sức, bạn càng thấy mình yếu.
Càng thấy yếu, bạn càng sợ buông.
Càng sợ buông, bạn lại càng gồng.

Vòng lặp cứ thế lặp lại.

Nó không chỉ lấy đi sức khỏe.

Nó khiến bạn bỏ lỡ cơ hội tài chính vì không còn năng lượng để tiến lên.
Các mối quan hệ dần xa cách vì bạn luôn nói "để tôi tự làm".
Trí tuệ trở nên trì trệ vì não chỉ còn tập trung vào việc sinh tồn.
Năng lượng cạn dần vì bạn chưa từng cho phép bản thân thật sự được dựa vào ai.

Đến một lúc nào đó, bạn sẽ tự hỏi:

Điều khiến mình mệt...
Có phải chỉ là huyết áp?

Hay là mình đã sống quá lâu mà không còn một điểm tựa bên trong?

Có những người không gục vì yếu.

Họ gục vì đã đứng một mình quá lâu.


(*) Xem thêm

Bình luận
Đã thêm vào giỏ hàng